Thứ Năm, 10 tháng 5, 2012

Truyện ngắn 188: Điểm tựa cuộc đời



“ Hôm nay là một ngày đặc biệt, đáng nhẽ là rất đặc biệt với cả hai người. Nhưng nó đã trở thành một ngày thật buồn chán hơn bất cứ ngày nào trong năm. Tôi tự mua cho mình mấy bông hoa, tự cắm nó vào bình và đặt ngay ngắn trên bàn, tôi đã ngắm nó rất lâu và phát hiện ra nó chẳng có ý nghĩa gì khi không phải của nửa kia cuộc đời tôi tặng. Nó chẳng có ý nghĩa gì khi chỉ mình tôi ngắm nó, và thấy nó đẹp. Hoa lúc nào cũng đẹp, nước mắt lúc nào cũng trong, và trái tim tôi lúc nào cũng lạnh lẽo.

Căn phòng đó càng lúc càng lạnh lẽo đến đáng sợ, đến nỗi tôi giật mình khi thoáng thấy bóng mình trong gương, trong giây phút ấy tôi chợt vui mừng, bởi tôi tưởng anh đã về.

Hai năm, có quá nhiều cho một niềm tin đã mất, một hi vọng đã trở thành thất vọng, một niềm vui đã lụi tàn và một câu chuyện tình đã đến hồi kết thúc.

Tôi biết nói gì với chính bản thân mình. Vẫn là câu nói tôi đã nói suốt từ khi tôi bắt đầu biết khóc. Mạnh mẽ lên, tôi ơi!”....

Thực hiện: Greeny.
Bài hát: The Rose - Westlife

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét