Chị dang tay ôm lấy anh từ phía sau, ngả đầu vào vai anh.
- Dĩ Thâm, dạy em nấu ăn nhé, sau này em sẽ nấu cho anh ăn. Vòng tay ấm áp khiến cho ý nghĩ u ám vừa len lỏi trong đầu anh lập tức tiêu tan.
“Cứ như thế này thôi”, Dĩ Thâm nghĩ. “Quá khứ cứ để nó qua đi, không nên nghĩ đến nữa”.
Bởi vì anh đã mệt mỏi lắm rồi!
Anh mới cần hạnh phúc gấp gáp đến vậy.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét