Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 7 tháng 8, 2012

[Audio Book] - Phép tắc của loài sói (SaigonBook)




Kích thước: 122 MB
Tác giả:  SaigonBook.
Dịch giả: 
Kiểu file: Mp3



Mềm nắn rắn buông là bẩm sinh của động vật. Kẻ mạnh ăn kẻ yếu là quy luật sắt của tự nhiên. Ta biết tấn công, nhưng cũng biết nhượng bộ. Ta không sợ trần trụi, nhưng cũng rất giỏi ngụy trang.

Ta vừa có thể chiến đấu đơn độc, vừa giỏi tấn công tập thể. Ta am hiểu những quy tắc của rừng rậm hoang dã, vì vậy, ta vẫn mãi mãi là kẻ chiến thắng.  Sói có tinh thần hi sinh và tinh thần tập thể rất mạnh.

Để săn được những con vật tương đối lớn, sống thành bầy như bò, ngựa, dê, hươu... chúng sẽ trinh sát, phục kích và tấn công luân phiên

Mục lục: 

Chương 1: Phớt lờ nguy hiểm - ung dung tự tại trong rừng sâu

Chương 2: Cạnh tranh tàn khốc - kẻ thắng làm vua

Chương 3: Cười trước thất bại - vững bước tiến lên

Chương 4: Trạng thái tinh thần của kẻ mạnh - xưng hùng thiên hạ

Chương 5: Kiêu hãnh, độc lập - bản sắc riêng

Chương 6: Tính kiên nhẫn, bền bỉ của sói

Chương 7: Luôn chú tâm - luôn hoàn thiện

Chương 8: Trí tuệ vô song của loài sói - thay đổi là không thay đổi

DOWNLOAD

Thứ Bảy, 7 tháng 7, 2012

Audio book: Vợ ơi, anh xin lỗi... - Phần cuối







 Gấp cuốn nhật kí lại. Tôi không biết là nước mắt mình đã chảy ra từ bao giờ. Chưa bao giờ tôi nghĩ vợ tôi, cô ấy lại phải chịu những nỗi đau lớn thế này. Hoá ra những tháng ngày qua cả hai chúng tôi đều phải sống trong sự dằn vặt, trong những nỗi đau mà cả hai tự tạo ra cho nhau. Sự cố chấp và nỗi tuyệt vọng đã che lấp hết tình yêu của chúng tôi!
Tác giả: Nguyễn Bích Hồng - Người đọc: Kún, Mèo mun - Kỹ thuật: Đức Thụy, Kún
Vợ ơi Anh xin lỗi
“- Chồng ơi! Vợ yêu chồng lắm!
- Chồng cũng vậy!
- Nếu có một ngày vợ mắc sai lầm chồng có tha thứ cho vợ không?
- Sao tự dưng lại hỏi vậy?
- Hì, chỉ là nếu thôi mà!
- Thế nếu chồng?
- Vợ sẽ giết!
- Sao vợ đểu thế?
- Chồng chỉ được là của riêng vợ thôi biết chưa!
- Vợ cũng vậy đó!
- Ừ!” Vợ ơi! Anh cũng muốn em là của riêng anh lắm! Nhưng giờ thì… Liệu anh có thể sống mà chấp nhận được em đã từng không phải của riêng anh và liệu anh cũng có thể chấp nhận đứa con không phải là máu mủ của mình? Em có biết anh đau nhất là điều đó không? Anh có thể vẫn mãi yêu em nhưng liệu anh có thể yêu bé Lệ Dương như chính con đẻ của mình không? Điều đó thật khó và anh sợ mình không làm nổi!

Audio book: Vợ ơi, anh xin lỗi... - P.13






 Những tháng ngày lặng lẽ trôi. Trôi trong sự bình yên đến ngạt thở. Chẳng còn những bữa cơm đợi tôi đến ngủ quên trên mâm. Chẳng còn những đêm không ngủ muốn đưa tay ôm lấy chồng nhưng không thể. Chẳng còn những sáng lén lút ngắm chồng từ sau lưng mỗi lần chồng ra xe đi làm. Chẳng còn những cử chỉ yêu thương, quan tâm để rồi lại bị từ chối phũ phàng. Đây chẳng phải là những điều tôi muốn đó sao? Nhưng sao tôi lại thấy khó chịu và ngạt thở đến vậy? Cái bụng vợ tôi giờ đã to lắm rồi. Cũng 7 tháng rồi chứ có ít gì đâu. Cô ấy vẫn đi làm đều. Tiền lương cũng như tiền thưởng của cô ấy ngày một tăng. Cô ấy ở khách sạn làm tốt công việc nên hay được thưởng lắm. Mà tôi chẳng biết khách sạn cô ấy sao bắt nhân viên làm việc nhiều dữ vậy. Mấy tháng nay rồi tôi chẳng thấy cô ấy có ngày nghỉ nữa.
Tác giả: Nguyễn Bích Hồng - Người đọc: Kún, Mèo mun - Kỹ thuật: Đức Thụy, Kún
Ảnh minh họa
Đêm đã khuya lắm rồi. Cũng hơn 12 giờ đêm rồi mà. Nhưng hôm nay vợ tôi hình như mất ngủ, cứ trở qua trở lại không yên.
- Em làm sao à?
- Anh chưa ngủ ạ?
- Em trở qua trở lại thế thì sao ngủ được!
- Vâng, em biết rồi!
- Ý anh không phải vậy!... Em đi làm mệt quá à? - Rồi cũng không hiểu sao tôi lại dịu giọng ngay.
- Không! Thực ra…
- Sao vậy?
- Em thèm dưa chua muối! Nhưng nhà không có!
- Trời, đang đêm thế này tự dưng lại thèm ăn dưa chua muối là sao? Em cố đợi đến sáng chứ giờ này làm gì có dưa chua muối! Cô ấy im lặng không nói gì cả. Cô ấy cũng chẳng còn cựa quậy trở mình nữa. Nhưng sao chính tôi lại khó chịu không ngủ được thế này. (...)

Audio book: Vợ ơi, anh xin lỗi... - P.12







Dù cái đầu đau nhức và chẳng nhớ nổi đêm qua sau khi uống rượu thế nào, tôi vơ vội đống quần áo trên sàn, gọi điện và hẹn gặp cậu Đức. - Cậu Đức, hôm qua cậu thấy vợ anh ở đâu? - Hôm qua? Giờ thì làm sao em nhớ nổi! Mà vợ anh đi đâu à? - Cái thằng chết tiệt này! Vậy hôm qua cậu ngủ ở khách sạn nào?
Vợ tôi có thai. Cô ấy đã phản bội tôi với cái thai lầm lỡ? (Ảnh minh họa.)
- Hoa Hồng! Mà sao anh? - Chẳng thèm bận tâm đếm xỉa đến câu hỏi ngớ ngẩn của cậu Đức tôi lái xe đến thẳng khách sạn Hoa Hồng. - Tôi có thể giúp gì được anh? - Làm phiền cô cho tôi hỏi, hôm qua cô có thấy cô gái này đến thuê phòng khách sạn không? – Tôi giở ví lấy tấm ảnh của vợ ra cho cô tiếp tân khách sạn. - Xin lỗi, nhưng… - Tôi cần xác minh một việc rất quan trọng. Cô làm ơn giúp tôi đi! - Tôi biết! Nhưng thực sự là tôi không nhớ cho lắm. - Cô hãy nhìn kĩ ảnh giùm tôi được không? – Cô nhân viên nhìn ảnh một hồi lâu nhưng vẫn lắc đầu. - Ảnh gì vậy chị? - Một cô nhân viên trẻ khác vừa đi ra hớn hở hỏi. - Này em, hôm qua thấy cô gái này thuê phòng không? – Cô nhân viên trẻ vừa cầm ảnh lên nhìn đã hét toáng lên: - Chị quên à? Chính là cô gái đi cùng anh chàng đẹp trai hôm qua đấy. Nhưng mà trông cô ấy hôm qua say khướt cơ. - À đúng đúng rồi. – Cô nhân viên quay sang tôi quả quyết. – Cô ấy và anh chàng tên… Để tôi giở sổ là biết ngay… Đây rồi. Anh Vương Gia Huy. – Tôi đứng người. Cái cảm giác như mọi thứ đã sụp đổ trước mắt tôi. Vậy là những điều tôi nghĩ không sai. (...)

Audio book: Vợ ơi, anh xin lỗi... - P.11






 Ngày thứ nhất, sau ngày dọn ra ở riêng. - Đây là món gì hả vợ? - Thịt kho tầu, em mới học qua sách dạy nấu ăn đó? - Kho tầu mà mùi khét và đắng thế này ư? - À… em kho hơi lâu một chút ý mà! Và bữa đó, tôi đc ăn món rau luộc quá nhừ vì quá chín, kèm theo là món thịt kho tầu cháy. Bữa cơm kết thúc khi tôi cố gắng ăn được hai bát cơm chan nước canh không. May mắn là món cơm cô ấy biết nấu! Tác giả: Nguyễn Bích Hồng - Người đọc: Kún, Mèo mun - Kỹ thuật: Đức Thụy, Kún
Ảnh minh họa
Ngày thứ 2. - Em có biết cái áo kẻ hôm qua anh cầm nhầm của cậu Đức đâu ko? - Ôi thôi chết! Em đem bỏ vào máy giặt cùng quần áo của mình, nhưng… em quên đem ra phơi rồi! … Hôm nay là thứ 7, hơn tuần nay bận bịu với việc chuyển ra ở nhà mới, tôi tất bật mà quên khuấy mất việc cần làm nhất với vợ lúc này. Ngày mai được nghỉ, tối nay tôi rảnh. Nhân cơ hội cô ấy có dịp đi chơi với bạn, bảo đến tối mới về. Tôi chớp lấy cơ hội liền. - Anh ơi, có ở nhà không đó? Sao không bật đèn? Tối thui thế này. – Thanh Mai lần mò và bật công tắc điện. Đèn vừa bật lên. Dưới sàn nhà hiện ra trước mắt vợ tôi là nhưng cành hoa hồng xếp thành hàng nối đuôi nhau. Cô ấy cởi giày và đặt túi sách xuống ghế, tò mò đi theo những cành hoa hồng dẫn lên tận tầng hai, đi vào phòng ngủ của hai vợ chồng. Cô ấy há hốc miệng ngạc nhiên khi thấy khắp phòng, trên giường đều dải cánh hoa hồng nhung. Ngay giữa phòng là cái bàn nhỏ với ánh nến lung linh cùng một chút đồ ăn và một chai rượu vang đã được chuẩn bị sẵn. Từ sau lưng, cánh cửa từ từ đóng lại. Tôi tiến tới, thật nhẹ nhàng ôm lấy vợ tôi. Cô ấy gỡ gỡ tay tôi. - Làm gì vậy? Tôi mặc kệ, vẫn ôm chặt lấy bụng vợ. Cái bụng eo thon hiện hữu sau lớp áo phông mỏng. Tôi đưa môi lên hôn tai vợ, mân mê, cô ấy cũng bắt đầu thôi cựa quậy. Tôi nhẹ nhàng xuống dần đến cổ rồi hôn lên má vợ. Cái mùi hương nhè nhè của nước hoa cùng một chút mùi phấn trang điểm khẽ xông lên mũi khiến tôi thấy dễ chịu vô cùng, hôn lên má, lên cổ vợ thật nhiều. (...)

Audio book: Vợ ơi, anh xin lỗi... - P.10






 - Anh ơi, mẹ đi chợ sớm rồi! Hic, ngủ phòng mẹ chả thích tẹo nào! – Nói rồi cô ấy trèo lên giường đẩy người tôi quay lưng lại cô ấy. Rất tự nhiên, cô ấy ôm tôi, cái mặt dựa vào lưng tôi ngủ.
Tác giả: Nguyễn Bích Hồng - Người đọc: Kún, Mèo mun - Kỹ thuật: Đức Thụy, Phan Hồng
 Ảnh minh họa
Ừ lâu lắm rồi, cô ấy chưa ôm tôi. Cô ấy nói là thích cái tấm lưng to lớn của tôi. Nó có một cái gì đó cuốn hút cô ấy lắm. Cái đầu mũi cô ấy chạm vào lưng tôi nhồn nhột, thinh thích, hơi thở ấm nóng của cô ấy phả vào lưng tôi. Tất cả đều gần gũi, thân quen. Tôi đưa tay nắm chặt lấy đôi tay mềm mại của cô ấy trên bụng mình. Một cảm giác gì đó hạnh phúc đến nhẹ nhàng. Không chịu đc nữa, tôi xoay lưng ôm lấy cái bụng thon thon của vợ. Khẽ đặt đôi môi mình lên chán vợ, lên mắt vợ, xuống mũi vợ và lên bờ môi mềm khép đóng. Tôi ôm siết vợ hơn, ôi cái cảm giác hạnh phúc nó đang dâng lên mỗi lúc một nhiều. Tôi đưa tay khẽ di chuyển từ tấm lưng xuống đắt tận thắt lưng, nhẹ nhàng, thật nhẹ nhàng, nhẹ nhàng nhất đến mức có thể, tôi luồn tay qua lớp áo ngủ của cô ấy, từ từ đưa tay chạm vào da thịt trên tấm lưng vợ, lan dần đến phía trước ngực. Tay tôi đang từ từ tìm đường đến phía trước thì ngay lập tức tôi bị xô đẩy mạnh vào góc tường. - Ê! Anh làm cái gì đó hả? – Cô ấy gắt lên giận dữ.
- Thì… thì anh ôm em mà!
- Ôm mà thế à? Lợi dụng lúc người ta ngủ định sờ mó hả?
- Này, anh là chồng em mà! Chẳng lẽ chồng không được sờ vợ à? – Tôi cũng gắt lên.
- Không!
- Gì vậy?
- Người khác thế nào em không cần biết. Còn em thì giờ chưa sẵn sàng. Thế nên anh mà động vào người em, em giết!
- Em đùa đấy à? Em vô lý vừa thôi!
- Kệ chứ! – Cô ấy hếch cái mặt lên thách thức tôi. Tức không chịu đc!
- Vậy thì bữa nay anh thử xem em giết anh thế nào! – Nói rồi tôi chồm tới chỗ cô ấy, ôm chặt lấy vợ mình, thơm lên cổ, xuống bờ vai mặc cho cô ấy có chống cự thế nào.
- Buông em ra đi đồ dê xồm!... - AAAAAAAAAAAAAAAAAAA! – Tôi la lên thất thanh khi trên vai tôi xuất hiện những vết răng cắn tím bầm. Buông vội vợ tôi ra, vạch ống tay áo lên, vết răng to đoành của vợ nhìn mà khiếp.
- Xí, đáng đời! Không thèm ngủ với anh nữa! Đồ dâm dê! Xì… ì… ì… ì… - Nói rồi vợ tôi cắp gối đi ra khỏi phòng mặc chồng đang vừa đau vừa tức mà không làm đc gì!
(...)

Audio book: Vợ ơi, anh xin lỗi... - P.9







 Chương XXXIII: Đêm tình yêu!
Ngày mai là Thanh Mai đã đi thi tốt nghiệp rồi. Cả một tuần nay chúng tôi không gặp nhau. Tôi nhớ cô ấy lắm nhưng tôi phải để cho cô ấy có thời gian ôn luyện. Trong suốt một tuần, trước sự tham mưu của anh chàng Đức tôi đã quyết định làm một món quà tặng cô vợ của tôi.
Tác giả: Nguyễn Bích Hồng - Người đọc: Kún, Mèo mun - Kỹ thuật: Đức Thụy, Kún
Ảnh minh họa
- Mai em thi rồi đấy! Không cho em ngủ còn gọi em ra đây làm gì? – Đang toe toét cười khi thấy cô ấy ra thì ngay lập tức bị cô ấy dội cho gáo nước, tắt luôn.
-Đứng đó làm gì thế? Không đi đâu à? Hay gọi em ra đây chỉ để ngắm?
Tôi ỉu xìu, lắc đầu:
- Ko! Đi ra chỗ này.
- Sao mặt buồn thế? Rủ người ta đi mà cái mặt buồn thế kia à? – Đáng ghét thật đấy, trong khi tôi hớn hở muốn cho cô ấy một điều bất nhờ trc khi thi thì cô ấy lại cau có mặt mày như thế. Không buồn mới lạ.
-Mặt mà buồn như thế ứ thèm đi đâu!
- Hì! Không! Không! Vui rồi nè! – Tôi ngay lập tức phải ngoác cái miệng ra cười. Thanh Mai nhăn mũi “xí” một cái rồi toe toét khoác tay tôi.
- Đi thôi nào anh yêu! Chúng tôi đi ra khuôn viên gần nhà Thanh Mai. Gìơ đã hơn 11 giờ nên khuôn viên vắng chẳng còn ai.
- Em nhắm mắt lại. Cấm ti hí đó. Ăn gian là anh phạt đó.
Thanh Mai nhắm nghiền đôi mắt, nhăn nhó:
- Em nhắm chặt rồi. Nói nữa là người ta mở mắt bây giờ đó!
- Đừng, đừng nhắm một tí thôi. - Mở mắt ra đi em! – Tôi thì thầm bên tai Thanh Mai. Đôi mắt cô ấy từ từ mở ra. Cả một khoảng đất rộng xung quanh chúng tôi sáng bừng bởi những ánh nến lung linh và những dây đèn nhấp nháy chăng thành dòng chữ: “Thi tốt em yêu nhé”.
(...)

Audio book: Vợ ơi, anh xin lỗi... - P.8






 Chương XXXV: Đám cưới hoàn mĩ!
Cuối cùng thì ngày mà chúng tôi mong đợi cũng đã đến. Mẹ tôi và bà Thanh hối hả chuẩn bị cho cái đám cưới này lâu lắm rồi. Mọi thứ đc lên danh sách, chuẩn bị chu đáo. Vì đám cưới lần này quan khác đến dự rất đông, lại có nhiều nhân vật có máu mặt, quan sếp to nên hai bà mẹ quyết định phải tổ chức một đám cưới hoàn mĩ nhất. Quyết định cuối cùng đc đưa ra là mở tiệc đứng, tất nhiên địa điểm đã đc chúng tôi giới thiệu đó là bãi đất trống “Khoảng Lặng”. Tác giả: Nguyễn Bích Hồng - Người đọc: Kún, Mèo mun - Kỹ Thuật: Đức Thụy, Phan Hồng  
Ảnh minh họa
Đám cưới của chúng tôi được tổ chức theo kiểu Hàn Quốc. Cái này thì khỏi nói vì tất nhiên có phần của ông Chan ở đây rồi. Chiếc cổng hoa với rực rỡ những sắc hoa mùa hè, hai bên cột cổng được sơn màu hồng phấn đẹp lung linh. Tấm thảm đỏ được trải dài từ đầu cổng ra tận nơi cha xứ đứng tuyên bố. Hai bên là những hàng khách ngồi tham dự. Những lãng hoa to và những chùm bóng bay rực rỡ sắc màu. Còn có cả hệ thống phun nước làm mát không khí nữa. Đám cưới của chúng tôi tổ chức vào mùa hè mà. Mọi người ai cũng hồ hởi, nóng lòng muốn xem hai cô tiểu thư xinh đẹp của nhà bà Thanh và hai chàng rể quý của bà. Chí ít thì cũng một người là trưởng phòng của một tổng công ty lớn, một người lại là tổng giám đốc công ty liên doanh với nước ngoài hơn nữa lại là người Hàn Quốc, ko tò mò mới lạ. À quên, chắc các bạn đang bất ngờ, đám cưới này ko phải chỉ tổ chức cho riêng mình tôi và Thanh Mai đâu, Thanh Trúc và ông Chan cũng cùng cưới với chúng tôi mà. Niềm vui được nhân đôi đó! Chúng tôi từng đôi sánh bước bên nhau bước trên tấm thảm đó tiến tới chỗ cha xứ trong tiếng nhạc êm du và những nụ cười chúc phúc của mọi người. Nhưng dẫn đầu lại là cô bé Hy – Un trong bộ cánh thiên thần, đầu đội vương miện, tay sách giỏ đựng đầy cánh hoa hồng. Tiếp đến là cặp đôi Thanh Trúc và ông Chan. Thanh Trúc đẹp lắm. Cô ấy mặc bộ váy cưới ngắn chưa đến đầu gối nhưng tà sau thì dài lê thê. Bộ này là do ông Chan đích thân đặt ở bên Hàn Quốc đó. Trông cô ấy thường ngày đã đẹp, hôm nay trang điểm cô dâu trông hiền dịu và xinh đẹp vô cùng. Mọi người ai cũng xít xoa khen ngợi. Cuối cùng là cặp đôi của chúng tôi. Thanh Mai thì khác, cô ấy chọn bộ váy cưới theo thiết kế của người Việt Nam. Bộ váy cưới trắng dài chạm đất, đc điểm những hoạ tiết ren, ngọc và đá đẹp mắt. Chiếc váy cưới quây bó sát bờ ngực cô ấy để lộ bờ vai mềm trắng mịn và tấm lưng mảnh mai. Đầu đội dế trắng với chiếc vương niệm đính đá long lanh. Trên tay còn cầm bó hoa tươi xinh xắn. Trông cô ấy đẹp và lộng lẫy chả kém gì chị. Và có lẽ sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra, hay sẽ đúng là một dám cưới hoàn mĩ như hai bà mẹ mong muốn nếu như không bắt cô vợ xinh đẹp của tôi đi đôi cao gót 10 phân chỉ vì cô ấy thấp hơn tôi… nhiều quá! (...)

Audio book: Vợ ơi, anh xin lỗi... - P.7







Chương XXVII: Kẻ điên!
Thanh Mai đi khỏi, tôi gồng mình đẩy người ra khỏi mẹ, tôi lao ra ngoài nhà như một kẻ điên loạn. Nhưng đã quá muộn, chiếc taxi đã chuyển bánh, khuất dần vào trong bóng tối. Tôi khuỵ gối xuống lòng đường, nước mắt tôi chợt lăn một vệt dài. Tôi đau! Tôi trở vào nhà trong bộ dạng của một kẻ đang điên, và vô cùng đáng sợ. Tôi đi qua mẹ mà ko thèm nhìn bà lấy một cái. Tôi trở lên phòng, vào nhà vệ sinh, xả nước và gục mặt trong bồn rửa. Nước lạnh làm giải toả cái nhiệt trong tôi. Nhưng hình ảnh Thanh Mai gào thét trong đau đớn khiến tôi nghẹt thở.
Ảnh minh họa
Tôi vớ cái điện thoại gọi cho Thanh Mai nhưng máy đã bị tắt. Tôi biết cô ấy đã bị cắt liên lạc với tôi. Tôi gọi điện máy bàn, đường dây cũng không liên lạc được. Tôi gọi cho Thanh Trúc, cô ấy cũng không nghe máy. Qúa tuyệt vọng, tôi lao ra khỏi nhà trong chiếc Santafeb quen thuộc của mình, lái xe như một thằng điên phi thẳng đến nhà Thanh Mai.
- Anh Lâm! Anh còn đến đây làm gì?
- Thanh Trúc! Anh xin em đó! Em cho anh gặp Thanh Mai đi! - Em ko nghĩ là hai người lại có thể với nhau. Nhưng việc anh và Thanh Mai có con thì càng không thể chấp nhận! Thôi anh về đi! Mẹ em đang mất bình tĩnh, đợi khi nào mẹ nguôi giận thì anh đến! - Không! Thanh Trúc, anh muốn gặp Thanh Mai! - Thanh Mai… nó…. - Thanh Mai… cô ấy ở đâu? Cô ấy có bị làm sao không? Thanh Trúc anh cầu xin em đó, cho anh gặp Thanh Mai! Anh yêu em gái em thật lòng mà! - Cậu còn đến đây làm gì? - Tiếng bà Thanh khiến cả tôi và Thanh Trúc phải giật mình. - Thôi anh về đi! Mau lên! - Không! Cô ơi! Cho cháu gặp Thanh Mai đi mà! Vừa lúc đó tôi nghe tiếng đập cửa ầm ầm và tiếng gào thét của Thanh Mai trên phòng. - Mẹ ơi! Thả con ra! Mẹ ơi!... Con xin mẹ đó! Thả con ra! - Thanh Mai ơi! – Tôi như một thằng điên gào gọi cô ấy! - Anh Lâm ơi! Anh có ở đó phải không? - Tiếng tay nện vào cửa lại vang lên liên hồi, tiếng gào thét trong nước mắt nhưng yêu ớt cứ dội vào tim tôi. - Anh Lâm ơi…..! Mẹ ơi…. Thả con… ra… - Cậu cút về cho tôi! – Bà Thanh giận dữ, cùng Thanh Trúc đẩy tôi ra khỏi cửa nhà. (...)

Audio book: Vợ ơi, anh xin lỗi... - P.6






Vừa tới giờ nghỉ trưa, tôi đã tức tốc đến ngay “Khoảng Lặng”. Thanh Mai hẹn gặp tôi ở đấy. Tôi cũng nóng lòng ko biết cô ấy có cách giải quyết gì. Chuyện ngày càng trở nên khó khăn khi mẹ tôi và bà Thanh đã bắt đầu liên lạc hết cho họ hàng và bạn bè thân thích. Rồi cả chuyện đặt sẵn đồ cưới, tìm địa điểm kết hôn nữa. Cái đầu tôi gần như muốn nổ tung. Tôi quá mệt mỏi rồi!
Tác giả: Nguyễn Bích Hồng - Người đọc: Kún, Mèo mun - Kỹ thuật: Đức Thụy, Phan Hồng
Ảnh minh họa
- Anh nhìn này! Thanh Mai chìa ra tờ giấy xét nghiệm thai nhi, đập ngay vào mắt tôi là dòng chữ: “Bệnh nhân: Hà Thanh Mai”. Tôi gần như chết lặng.
- Thế này là thế nào?
- Là em đã có thai. Anh ngốc thế! – Cô ấy thản nhiên đến như vậy sao? Cô ấy có thai? Có đùa ko đó? Tôi cố lục lọi trong mớ kí ức hỗn độn của mình xem có tí gì khiến tôi hiểu ra chuyện gì đang xảy ra ko!
- Em đùa đấy à? – Tôi gần như muốn quát lớn, mội vài ánh mắt trong quán quay ra nhìn chúng tôi.
- Anh bình tĩnh đi! Nếu em ko có thai làm sao hai mẹ để cho chúng mình đc lấy nhau!
- Vậy… vậy cái thai này là của ai? – Tôi cố chấn tĩnh mình.
- Là của em! - Gì thế? - Lần này thì tôi quát lên thật sự! Gìơ ko chỉ là một vài nữa mà là tất cả mọi ánh mắt trong quán đều nhìn chúng tôi. (...)

Audio book: Vợ ơi, anh xin lỗi... - P.5




 Bên kia đường, Thanh Trúc đang khoác tay một người đàn ông tiến vào nhà hàng “Đông Á”. Trông họ tình tứ cứ như một cặp tình nhân vậy. Lòng tôi có một cái gì đó nhoi nhói, phải rồi, giờ tôi đã tìm đc ra câu trả lời tại sao gần đây Thanh Trúc lại lạnh nhạt với tôi vậy.
- Chú dừng xe lại đi! – Thanh Mai lay tay tôi, đôi mắt nó đầy giận dữ. Nhưng tôi ko muốn, tôi ko dám đối mặt với sự thật này. – Chú Lâm! Cháu bảo chú dừng xe đi mà! – Con bé hét lên và động vào vô lăng xe làm chiếc xe loạng choạng, lệch hướng buộc tôi phải dừng lại. Con bé mở cửa xe kéo tôi đi thẳng tới chỗ chị nó và người đàn ông kia.
Ảnh minh họa
Thấy chúng tôi, Thanh Trúc khá ngỡ ngàng. Chưa kịp định thần thì Thanh Mai đã ném vào cô ấy cơn tức giận.
- Chị đang làm gì vậy? Giữa đường thế này mà chị có thể ngang nhiên như thế à?
- Thanh Mai!
- Đây là ngày Tổng giám đốc đáng kính của chị ư? Sao em thấy giống tình nhân của chị thì đúng hơn!
- Thanh Mai! Em có biết mình đang nói chuyện với ai ko?
- Em nói ko đúng à? Chị nỡ đối xử với chú Lâm vậy sao? Hay vì vị tổng giám đốc, ông Hàn Quốc đây lắm tiền hơn? “Bốp” - Một âm thanh vang lên khiến tôi sững sờ. Thanh Mai ôm mặt, hướng đôi mắt đầy tức giận lên nhìn Thanh Trúc.
- Cái tát này cho cái tội em dám nói về chị mình như thế? Em càng ngày càng cư xử giống như một người vô văn hoá, càng ngày càng ko thể chấp nhận đc. - Bất chợt cô ấy hướng sang tôi – Xin lỗi anh Lâm, em biết là anh cũng dành tình cảm cho em, nhưng tình yêu ko thể gượng ép. Người em yêu là anh Chan đây.
Việc gặp anh chỉ là vì em ko muốn làm mẹ buồn và cũng chưa thể nói với mẹ chuyện em và anh Chan. Em xin lỗi đã ko nói với anh ngay từ đầu. – Gìơ thì tôi đã hiểu tại sao ngay từ lần gặp đầu tiên cô ấy lại có thể để cho cô em gái của mình đi thay, hoá ra tôi chỉ là một con tốt hy sinh cho cái tên Chan đang đứng trc mặt tôi đây. (...)

Audio book: Vợ ơi, anh xin lỗi... - P.4







 Chương XIV: Kẻ giả mạo hoàn hảo!
Tôi đã đồng ý trở thành “người yêu giả mạo” của con nhỏ Thanh Mai. Vì một lí do à chính xác hơn là một điều kiện con nhỏ đề ra để thuyết phục tôi, đó là: “Nếu chú đồng ý cháu sẽ ko làm kì đà cản mũi chú nữa. Cháu sẽ để cho chú đc tự do cưa đổ chị cháu mà ko hề có bàn tay của cháu chen ngang!”. Cái đề nghị đó quả quá hấp dẫn với tôi. Tất nhiên tôi ko phải là một thằng ngốc mà lại đi từ chối rồi. Chuyện cả đời chứ có ít gì đâu. Tôi chỉ việc giả mạo làm người yêu nó một tối thôi mà. Chẳng thiệt thòi là mấy! Tôi ko đóng mình trong những bộ đồ đứng đắn và lịch thiệp mà tôi vẫn mặc. Thay vào đó tôi mặc khá là cool (như bọn trẻ bây giờ thường nói) và thật thoải mái với áo cánh và quần jeans. Nói thật tôi thường ngày đóng bộ comle mà trông vẫn còn trẻ hơn so với tuổi, thế nên hôm nay nhìn tôi ăn mặc thế này, tôi cá là trông không quá 24. Dẫu sao thì như thế mới phù hợp đc với một con nhỏ 17, 18 tuổi mà.
Ngang_(15).jpg
Ảnh minh họa
Con nhỏ hiện ra trước mắt tôi hoàn toàn khác lạ. Nó không còn buộc tóc, chẳng còn mặc quần tụt, và cũng chẳng đi những đôi giày đế bệt. Mà thay vào đó là một con nhỏ súng sính trong chiếc váy hoa xanh cùng chiếc túi sách cùng màu, chân đi dép cao gót, và mái tóc đen nhánh, tỉa lá đc thả dài với chiếc cặp ghim hình quả táo đính đá. Tôi đã thật sự ngây ngất mất mấy giây rồi mới kịp định thần lại. Lần thứ hai tôi phát hiện ra là con nhỏ - nó đẹp! Lần đầu là lúc ở siêu thị mấy hôm trước. Lần ấy tôi thấy nó đẹp một cách trẻ con nhí nhảnh – mang vẻ đẹp của sự tự nhiên. Còn lần này tôi thấy nó đẹp với vẻ đẹp thật nữ tính và đáng yêu. Nhưng vẻ đẹp ấy chỉ… gần bằng chị mà thôi! Tôi vẫn thấy Thanh Trúc là đẹp nhất mà!
Tôi và Thanh Mai tiến vào quán bar nơi tên người yêu cũ của con bé đã bao cả. Con nhỏ có vẻ hơi run, vẻ mặt đầy căng thẳng. Tôi đưa tay phải chống mạng sườn: “Nào em yêu!” Nó nhìn tôi, đôi mắt tròn xoe. Tôi vẫn giữ yên tay, hếch mắt chỉ vào cánh tay mình. Nó có vẻ ngại ngần vì nó không hiểu ý tôi muốn nói gì. Tôi đành phải trở về là mình: “Cháu và chú đang là người yêu. Biết chưa?” Nó gật đầu và sau vài giây chần chừ cũng đưa tay vòng qua cánh tay tôi, khoác lấy và đứng sát bên tôi. Con bé ngước lên nhìn tôi có gì đó hơi ngượng ngùng. “Mỉm cười nào!”. Con bé khẽ cười thật tươi trước câu nói của tôi. Nó thì thầm: “Vâng anh yêu!”. Ko hiểu sao tôi chợt đỏ mặt trong khi rõ ràng tôi còn vừa nói như thế trước với nó. Chúng tôi cùng bước vào trông đúng như một cặp tình nhân thật sự. Sinh nhật có vẻ khách mời khá đông. Đang đi, con bé chợt khựng người lại. Trước mặt chúng tôi là một cậu nhóc trông cũng khá đẹp trai, bên cạnh còn có một con nhỏ khá xinh, mỗi tội trang điểm đậm quá. Tên nhóc có vẻ ngỡ ngàng trc sự xuất hiện của chúng tôi. (...)

Audio book: Vợ ơi, anh xin lỗi... - P.3







 Tôi đến nhà hàng cũng khá sớm. Trong lúc ngồi chờ Thanh Trúc tôi chợt nhớ tới con nhỏ Thanh Mai, không khéo hôm nay nó lại nhõng nhẽo đòi bám đuôi theo chị nó đến đây phá đám tôi thì chết. Nghĩ vậy, tôi mở máy tìm số điện thoại nó rồi ấn gọi. Đầu dây bên kia cái giọng đành hanh không lẫn đi đâu được:
Tác giả: Nguyễn Bích Hồng - Người đọc: Kún, Mèo Mun - Kỹ Thuật : Đức Thụy, Kún
 - Chú gọi cháu có chuyện gì?
- À thì hỏi thăm cháu một chút thôi!
 - Chuyện lạ Việt Nam nhá! – Nghe có ghét không cơ chứ!
 - Chuyện lạ gì đâu. Thế hôm nay cô bé có muốn đi ăn nhà hàng cùng chú không?
 - Bộ hôm nay chú trúng gió sao? – Con bé này, đúng là càng ngày càng khó ưa. - Tự dưng mời cháu đi ăn nhà hàng làm gì?
 - Vậy tưởng cô bé muốn ăn nên chú mời thôi. Nếu cô bé không thích thì để dịp sau vậy. Chào cô bé nhé! Tôi cúp máy thật nhanh, chỉ sợ thêm vài giây nữa nó đồng ý thì chết. Tôi chơi nước chặn đòn nó trước. Để nếu muốn đi ăn cùng chị nó thì nó sẽ không dám đi nữa. Ai bảo tôi mời nó bảo tôi hâm mà, à không trúng gió mới đúng chứ. Tự hả hê với sự thông minh của mình, tôi vui cứ như mở cờ trong bụng.
Ảnh minh họa
Còn gần 20 phút nữa mới tới giờ hẹn. Đúng là tâm trạng chờ đợi vừa háo hức vừa nóng ruột. Nghĩ về Thanh Trúc, tôi phải công nhận rằng, vẻ bề ngoài của cô ấy rất đẹp, tính cách lại dịu dàng nhưng cô ấy thực sự khó gần hơn tôi tưởng. Cũng phải thôi, cô ấy đẹp và tài năng thế chắc xung quanh cô ấy có nhiều người theo đuổi lắm, đâu riêng gì mình tôi. Nghĩ vậy, tôi chợt cảm thấy buồn! Cuối cùng thì kim đồng hồ cũng chỉ 12h. Và Thanh Trúc quả đúng giờ, đưa mắt nhìn ra cửa nhà hàng tôi thấy Thanh Trúc thanh lịch và kiêu sa trong bộ váy công sở. Tóc búi cao càng khiến cô ấy thêm đẹp và đoan trang hơn. Nhưng tôi gần như muốn té ghế bởi theo sau Thanh Trúc còn có con nhỏ Thanh Mai. Nó mặc quần tụt và áo đồng phục, vai vẫn còn đeo cặp. Chắc chắn là nó vừa đi học về. Nhưng sao nó lại đến đây cùng Thanh Trúc chứ. Tôi đã chặn đầu nó thế rồi cơ mà.
(...)

Audio book: Vợ ơi, anh xin lỗi... - P.2



Ảnh minh họa






  Chương VI: Khoảng lặng
Suốt cả tuần đấy, tôi ko liên lạc gì với Thanh Trúc nữa. Vì tôi biết cô ấy sẽ ko thể chấp nhận một kẻ đã bỏ em cô ấy ở lại trong khi cô ấy đã có lời nhờ. Hơn nữa, tôi cá rằng con nhỏ sẽ thêm mắm thêm muối, rồi kêu than, trách móc, chê bai tôi với chị nó, chứ đằng nào nó chịu nói tốt cho tôi. Và tôi trở lại với cái guồng quay công việc của mình, trở lại là mình như xưa - một con người của công việc. Tôi đi qua quán cà phê “Khoảng Lặng” – chính là cái quán cà phê đã gây ra bao nhiêu rắc rối cho tôi. Cũng gần một tuần nay tôi chẳng ghé vào đó nữa. Tôi ko muốn gặp lại con nhỏ Thanh Mai. Nhưng, hôm nay thật lạ, hình như quán ko có khách, vắng teo. Tự dưng tôi muốn vào, ko phải chỉ để thưởng thức cốc nâu đen mà tôi thích cái “khoảng lặng” của nó. Tôi bước vào, ơn trời, ko có con nhóc ở đó, cái bàn quen của nó vẫn trống trơn, im lìm như bao cái bàn khác. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao nữa, tôi đã tiến đến và ngồi cái bàn ấy. Tôi gọi một cốc nâu đá như mọi khi và từ từ thưởng thức nó. Gìơ tôi mới để ý, đúng là chỗ này có tầm nhìn thật đẹp. Ngồi ở đây có thể nhìn ra cái bãi đất trống, nói là trống chứ ngập tràn cỏ với hoa dại, nhưng đẹp đến lạ lùng. Có một cái gì khiến cho con người ta thấy khoan khoái đầu óc, thấy muốn hoà mình vào thiên nhiên. Có lẽ bữa trước nhìn thấy con nhỏ hướng đôi mắt xa xăm chắc là nó cũng đang giống tôi lúc này, đang tận hưởng một cảm giác thật lạ.
(...)

Audio book: Vợ ơi, anh xin lỗi... - P.1

Hình minh họa





   Tôi - một thằng đàn ông đã 32 tuổi, đã có vợ và một cô con gái. Tôi không biết sau khi lập gia đình cuộc sống hôn nhân của bạn có phải là một thiên đường? Còn với tôi nó chẳng phải là một địa ngục nhưng cũng chả phải là một thiên đường! Bởi chả có cái địa ngục nào lại cho tôi những phút giây ngọt ngào, lãng mạn, sự sung sướng và cả những khao khát, đam mê mãnh liệt. Và cũng chả có cái thiên đường nào lại chứa đựng những nỗi lo sợ, những chọn lựa khó khăn, những toan tính cho cuộc sống bộn bề phía trước, hay hơn cả là những hơn ghen ích kỉ và những lỗi lầm đáng tiếc. Vợ tôi ư? Biết nói thế nào về cô vợ bé bỏng của mình nhỉ? Không phải ngẫu nhiên mà tôi gọi cô ấy là cô vợ bé bỏng đâu, bởi cô ấy bây giờ mới có 20 tuổi. Các bạn đừng ngạc nhiên, tôi cưới vợ khi cô ấy vừa mới tốt nghiệp THPT xong mà. Có nghĩa là tôi hơn cô ấy 12 tuổi và chúng tôi đã cưới nhau được gần 2 năm.  Ngay lập tức, tôi thấy nó đi đến cái bàn bên cạnh, quẳng cặp sách vào ghế một cái “bụp” rồi kéo mạnh một chiếc ghế khác ngồi vào đó. Và tôi nghe thấy rõ mồn một lời con bé lầm bầm: “Đồ ông già nhỏ mọn!” Cái gì? Ông già nhỏ mọn ư? Nếu nó nói là “Thằng cha nhỏ mọn” thì có lẽ tôi chả thấy gì đâu. Nhưng đằng này nó lại bảo tôi là “Đồ ông già”. Nói thật, tôi tuy đã 30 tuổi nhưng ai cũng bảo tôi là trẻ hơn so tuổi và đẹp trai, phong độ hơn khối thằng cha bằng tuổi mình. Vậy mà, con bé đó lại dám kêu tôi là “ông già”, thật chẳng biết nhìn người tí nào. Nhưng thôi, tôi người lớn không chấp trẻ con làm gì.  Tôi nghe thấy tiếng hút nước chùn chụt từ cái bàn bên cạnh. Con gái con đứa chẳng biết tệ nhị gì cả. Rồi chợt, tiếng ống hút gặp đá rít mạnh. Tôi quay sang nhìn, cốc sinh tố sữa chua của con bé đã cạn sạch trong khi cốc nâu đá của tôi gần như vẫn còn nguyên hay cùng lắm là vơi đi 1, 2 thìa. Con nhỏ bước ra khỏi bàn, túm lấy cái cặp và trước khi rời khỏi nó vẫn ko quên tặng tôi một cái lườm cháy da mặt...

Audio book: Nghìn trùng xa cách - Phần cuối






  Không ai nói với ai một lời nào dù bà Thùy Dung đã kết thúc câu chuyện kể từ lâu.  Gian phòng im lặng, ngột ngạt đến dễ sợ dù đây vẫn là cõi sống. Những giọt nước mắt đã khô, những gương mặt lặng lẽ đầy suy nghĩ ưu tư. “Chắc hẳn rằng nó sẽ trở về bên mẹ của nó. Nó giờ đây đã hiểu tất cả và có đầy đủ lý do để về bên mẹ của nó, nhận mẹ của nó thay cho người mẹ ích kỷ này”. Bà Thùy Dung liên tục nghĩ suy như thế. Còn ông Hải Sơn thì hoàn toàn nghĩ khác. “Gánh nặng trong lòng mình đã có thể đặt xuống rồi. Giờ đây, tất cả tùy thuộc vào Hải Triều, tùy thuộc vào suy nghĩ của nó. Tố Như! Cuối cùng thì mọi chuyện đã có thể kết thúc. Thật nhiều đau buồn, thật nhiều mất mát, cũng bởi vì số kiếp của chúng ta quá khắc nghiệt. Cầu mong kết thúc này là kết thúc có hậu cho bà. Cầu mong kết thúc này sẽ mang đến nhiều niềm vui hạnh phúc cho quãng đời còn lại của bà”.
Tác giả: Bích Quỳnh – Người đọc: Kún, Mr Kool – Kỹ thuật: Đức Thụy, Kún
ảnh minh họa
Nghĩ về Tố Như, đôi mắt của ông Hải Sơn lại long lanh ngấn lệ. Thật là không phải, ông đã có vợ mà còn đèo bồng yêu thương người khác. Nhưng cuộc gặp gỡ định mệnh với Tố Như đã trở thành một kỷ niệm khó phai trong cuộc đời của ông. Và dù sao thì tất cả cũng đã xảy ra rồi. Còn Hải Triều, nàng ngồi đó như một pho tượng lạnh băng nhưng cõi lòng dậy sóng mãnh liệt. Chưa bao giờ nàng chấn động đến thế, chưa bao giờ nàng khổ đau tan nát như thế. Giây phút này đây, trong đầu của nàng toàn là hình ảnh của bà Tố Như, hình ảnh thanh thoát, hiền dịu với đôi mắt buồn chất đầy đau khổ cứ như xoắn lấy trái tim của nàng. Thật là nghiệt ngã! Nghiệt ngã này tạo hóa bày ra không chỉ cho nàng mà cho tất cả mọi người. chỉ tội nghiệp, chỉ đáng thương cho người phụ nữ ấy, người mẹ ấy. Người mẹ suốt đời lao đao lận đận, suốt đời vì con, để rồi bị chính đứa con mà mình yêu thương nhất hắt hủi. Thật tàn nhẫn! Hải Triều cứ liên tục nghĩ ngợi, liên tục bị giày vò đau đớn đến chết lặng không thốt được lời nào. Mãi đến một lúc sau, bà Thùy Dung mới lên tiếng: – Đó là tất cả sự thật, một sự thật mà ta đã cố giấu nhiều năm qua. Ta bây giờ không biết phải nói sao về mình, nhưng ta thật lòng mong con hãy hiểu cho ta, hãy hiểu cho trái tim của một người cũng chỉ vì sợ mất con mới có những hành động lầm lạc. Tuy rằng khi xưa ta hận ghét cô ấy và ba của con, ta muốn hành tội họ, nhưng ... tất cả những oán hận đó, ta cũng đã quên mất từ lâu rồi, và ta yêu con, ta yêu quý con, đó lại là một sự thật khác. Giờ đây, con đã hiểu rõ xuất thân của mình, con đã hiểu được ngoài ta ra, con còn có một người mẹ khác, bà ấy đang mong chờ con, đón đợi con. Bất luận con sau khi hiểu rõ về mình có quyết định như thế nào, có trở về với mẹ ruột của con, ta cũng chẳng có gì để trách. Giờ thì hãy làm theo trái tim của con đi. Hãy làm như thế nào mà con cảm thấy như thế là cần thiết, như thế là đúng hơn cả vào lúc này. Bà Thùy Dung nói xong lặng đứng lên khỏi ghế rồi bước nhẹ đi. Dù bà không nói gì nhưng biểu hiện của bà rõ ràng là một sự rút lui ra khỏi thế cuộc. Hải Triều nhìn theo mẹ, tâm trí vẫn hết sức rối loạn nhưng vẫn còn đó thứ tình cảm thiêng liêng ràng buộc mẹ con giữa bà và nàng suốt mấy mươi năm. Lẽ nào bỗng chốc phôi pha? Lẽ nào bỗng chốc có thể đứt lìa mọi thứ? Không, không thể như thế. Giữa lúc đó, trong nàng chợt lóe lên một tia sáng đủ để soi rọi mọi ngóc ngách tối đen mà nàng có thể có được tất cả tình thương, dung hòa được tất cả tình thương. – Mẹ! Hải Triều nhoài tới, đúng hơn là bắn tới như một mũi tên vòng tay ôm chặt lấy bà Thùy Dung từ phía sau. (...)

Audio book: Nghìn trùng xa cách - P.17






  Hải Triều bước ra từ phòng tắm, tay trái gỡ chiếc khăn bông vàng quấn trên tóc xuống, tay phải với lấy bộ điều khiển mở ti vi rồi đến ngồi nhẹ nhàng lên chiếc ghế bành rộng, vừa xem ti vi vừa lau khô mái tóc ướt sũng nước.  “Thưa các bạn xem đài. Chương trình “Mỗi kỳ một nhân vật” hôm nay, chúng tôi xin giới thiệu với các bạn một nữ họa sĩ tài hoa của thành phố chúng ta, một nhà từ thiện lớn của những người già neo đơn, những em bé mồ côi, những cuộc đời cơ nhỡ..Nữ họa sĩ Tố Như”.
Tác giả: Bích Quỳnh – Người đọc: Kún, Mr Kool – Kỹ thuật: Đức Thụy, Kún

ảnh minh họa
Lời giới thiệu mở đầu ấy của cô phát thanh viên truyền hình đã thật sự thu hút Hải Triều. Nàng dừng tay thôi không lau tóc nữa mà chăm chú hơn vào màn hình lần lượt phát điểm qua những bức họa của bà Tố Như đã gây tiếng vang trong làng hội họa và làm nên tên tuổi của bà. Người ta còn thuyết minh rõ những bức họa nào của bà được bán bao nhiêu và bà đã đóng góp toàn bộ số tiền đó cho những hội từ thiện nào.Đột nhiên Hải Triều giật nảy người lên trước hình ảnh bức họa có tên là “Nụ cười Việt Nam”. Bức họa vẽ một cô gái ôm bó hoa lớn đang tươi cười rạng rỡ, mà cô gái trong tranh kia chẳng ai khác chính là nàng. Trước đây, lúc nàng từ nước ngoài trở về, một nhà báo đã chụp nàng như thế và đăng lên trang bìa một tờ báo. Nhưng xem ra bức họa về nàng qua tay nữ họa sĩ này càng sống động và tuyệt hảo hơn nhiều.Vừa lúc đó thì điện thoại cầm tay của Hải Triều đổ lên một hồi chuông. Nàng bước đến lấy điện thoại, liếc qua dãy số trên màn hình biết ngay là Quốc Thắng liền mở máy lên nói: – Quốc Thắng! Em nghe đây. – Anh vừa thấy em trên truyền hình. “Hóa ra là thế!” Hải Triều mỉm cười lại ghế ngồi: − Em cũng đang xem truyền hình đây. − Anh nghĩ anh sẽ tìm cách mua cho được bức họa đó để tặng em. Bức họa đó sẽ được treo ở nơi trang trọng nhất trong ngôi nhà của chúng ta sau ngày cưới. Em có thích không? − Đương nhiên em thích rồi. Nhưng mà.. − Chỉ cần em nói thích là được rồi. Anh yêu em. Hải Triều lại mỉm cười rồi đặt điện thoại lên bàn, tiếp tục theo dõi truyền hình. Sau phần trình bày một loạt tranh của nữ họa sĩ, tiếp theo là cuộc đối thoại với bà. Cô phát thanh viên hỏi bằng một chất giọng trong trẻo: − Thưa bà, được biết trong đợt trưng bày tranh vừa rồi ,bức “Nụ cười Việt Nam” của bà được một người Mỹ trả giá mua đến hơn mười ngàn đô la, nhưng bà từ chối bán. Bà nói bà có thể bán tất cả những bức họa ,chỉ chừa duy nhất mỗi bức họa “Nụ cười Việt Nam”. Lại được biết bức họa đó bà đã họa lại từ một bức ảnh và cô gái trong bức họa đó là một bác sĩ có tài. Thưa bà, bà có thể nói đôi điều về bức họa “Nụ cười Việt Nam” không ạ? − Nhiều ngày qua,bạn bè tôi và nhiều người quan tâm đến bức họa “Nụ cười Việt Nam”. Thật ra chẳng có gì lấy làm khó hiểu đâu. Bà Tố Như nói xong mỉm cười. Gương mặt của bà hiện rõ trên ti vi khiến trái tim của Hải Triều dường như muốn ngừng đập. (...)

Audio book: Nghìn trùng xa cách - P.16






  Thật khó mà yên. Những tưởng sẽ yên ổn nhưng sự thật lại hoàn toàn trái ngược. không yên ổn chút nào. Không thoải mái chút nào. Gương mặt của bà ấy, ánh mắt của bà ấy ... những đau khổ ẩn ức của bà ấy, tất cả như một bóng ma đeo ám nàng suốt nhiều ngày qua. Chính cái vẻ nhu hiền cam chịu của bà đã làm trăn trở làm lay động trái tim nàng. Hải Triều cảm thấy mình đã rất tàn nhẫn đối với người phụ nữ ấy. Tuy chưa hề cầm dao nhọn trên tay, nhưng chẳng khác nào nàng đã cắt vào trái tim của người ấy một vết sâu đau đớn. “Mong bà tha mỗi. Con mong bà tha lỗi ... ”. Hải Triều ngả người ra ghế, đôi mắt nhắm nghiền gương mặt lộ rõ sự mệt mỏi và buồn bã. Ở bệnh viện này, hàng ngày đối diện với những đau đớn bệnh tật và đủ mọi hoàn cảnh thương tâm của bệnh nhân, trái tim y đức của nàng chẳng khi nào thôi trăn trở thôi đau xót, và lắm khi cũng tan nát khi phải xuôi tay nhìn bệnh nhân bước vào cõi vĩnh hằng mà năng lực của bác sĩ thì chẳng thể cứu giúp gì được nữa. Nỗi đau ở nơi này gần như là chuyện miên viễn chẳng lúc nào dừng lại. Còn nỗi đau riêng tư của nàng thì sao? Có dừng lại được không? Nàng có thật sẽ quên đi tất cả, sẽ sống vui vẻ với hiện tại mà lòng không hề vướng bận hay không? “Ôi, Hải Triều ơi! Ta phải làm sao mới dàn xếp được những mâu thuẫn dày đặc rối tung trong con người mình?”.
Tác giả: Bích Quỳnh – Người đọc: Kún, Mr Kool – Kỹ thuật: Đức Thụy, Kún  
ảnh minh họa
Cộc ... cộc ... cộc.. Mấy tiếng gõ cửa gấp gáp quen thuộc kéo ngược Hải Triều ra khỏi dòng suy tưởng. Hải Triều ngồi lại ngay ngắn trên ghế rồi nói: − Vào đi! Cửa mở, cô y tá bước vào mang theo dáng điệu vội vã nói với Hải Triều. − Bác sĩ Triều! Bệnh nhân ở phòng số 9 không ổn rồi. − Tôi đến ngay. Hải Triều bật người lên khỏi ghế đi ngay, cô y tá lập tức bám theo nàng đi thẳng đến phòng số 9. Đó là một bệnh nhân nữ sáu mươi tuổi, bị ung thư giai đoạn cuối đã di căn ra toàn bộ cơ thể, khiến cho các bác sĩ tài giỏi phải bó tay. − Bác sĩ, xin cứu giùm mẹ tôi. Hải Triều không dám nhìn vào đôi mắt đầy nước mắt của người con trai của bà cụ đang hoảng loạn. − Tôi sẽ cố gắng hết sức. Hải Triều khẽ khàng nói rồi lách qua khỏi người con tra, tiến đến giường bệnh nhân. Sau một hồi kiểm tra,không còn tìm thấy bất cứ một dấu vết nào của sự sống trên thân thể đã giá lạnh của bà cụ, Hải Triều đứng bất động nhìn gương mặt bình thản, lặng lẽ của bà cụ mà bỗng đau nhói con tim, “Không ai có thể cứu được bà. Con có tài giỏi đến đâu cũng không thể cứu được bà, vì bệnh bà quá nặng. Hãy tha lỗi cho năng lực giới hạn của chúng con. Ít ra thì giờ đây bà đã thôi không còn đau đớn nữa. Xin bà hãy yên nghỉ!”. − Bác sĩ! Mẹ của tôi sao rồi bác sĩ? (...)

Audio book: Nghìn trùng xa cách - P.15






  Thúy Hoa thương cho Tố Như mà tức giận. Bà nói như gào lên: − Nghĩ như thế là không đúng. Bà chẳng có chỗ nào sai. Bà hành động theo trái tim của người mẹ, bà hoàn toàn đúng. Chỉ có đứa con gái hồ đồ đó nói năng không biết trời cao đất dày, dám xúc phạm đến bà. Để tôi tìm đến cho nó một trận cho nó tỉnh. Tôi sẽ bắt nó đến xin lỗi bà. − Thôi đừng! Tố Như lau vội nước mắt, bấu chặt tay vào tay Thúy Hoa lắc đầu: − Mình bỏ cuộc, mình đầu hàng. Mình không chiến thắng nổi số kiếp của mình. Bỏ đi, bỏ đi. Mình chẳng còn gì để mà lưu luyến, để mà hoài mong nữa.
Tác giả: Bích Quỳnh – Người đọc: Kún, TiTi – Kỹ thuật: Đức Thụy, Kún  
ảnh minh họa
Mấy mươi năm mình mê muội. Mấy mươi năm cứ như hình đuổi bóng, mình thật sự mệt mỏi rồi, tàn hơi rồi. Chỉ cần cố gắng thêm một chút nữa, mình sẽ ngã gục thật sự, mình sẽ chết, mình sẽ chẳng bao giờ chống dậy được nữa. Thúy Hoa ơi! Mình rất mệt, mình muốn được nghỉ ngơi, mình không muốn suy nghĩ nữa cả. Hãy cho mình được nghỉ ngơi! Tố Như nói xong từ từ ngả vào lòng Thúy Hoa, đồi mắt nhắm nghiền và lệ nóng không ngừng tuôn ra. Thúy Hoa ôm lấy bạn, từ bao giờ nước mắt cũng ràn rụa. Đưa tay vuốt nhè nhẹ trên lưng Tố Như, Thúy Hoa nghẹn ngào nói: − Nghỉ ngơi đi! Mệt rồi thì nghỉ ngơi đi. Bà đã đi một chặng đường dài mấy mươi năm rồi, dẻo dai đến mấy, sức lực phi thường đến mấy cũng có lúc mỏi gối chùn chân thôi, nghỉ ngơi là chuyện đương nhiên mà. Nghỉ ngơi đi, ngủ một giấc dài khi thức dậy sẽ thấy sảng khoái hơn nhiều, sẽ thấy cuộc sống này vẫn tươi đẹp. Bên cạnh bà lúc nào cũng có mình và anh Tâm cùng bà chèo chống giữa đời bất luận sóng to gió lớn. Bà chưa hề cô độc Tố Như à. Trước vẫn thế và sau này vẫn thế. Xem ra bà còn nhiều hạnh phúc nữa là khác, tại bà chưa chịu đón nhận. Đó là tấm lòng của anh Trần Tâm, đó là trái tim tình yêu của anh ấy, chân tình của anh ấy dành cho bà. Thôi thì rũ bỏ hết tất cả đi, nắm tay anh ấy cùng anh ấy đi du sơn ngoạn thủy, ung dung tự tại giữa đời có phải hay hơn không. Mình mơ ước một cuộc sống tốt lành cho bạn đó Tố Như. Mình mong từ nay mỗi một ngày trôi qua đều là một ngày hạnh phúc của bạn. Giọng Thúy Hoa êm ái chân thành đầy xúc động làm sao. Thúy Hoa nói miên man, Tố Như nằm đấy bất động như đã ngủ rồi nhưng vẫn nghe thấy tất cả. “Cảm ơn Thúy Hoa. Cảm ơn những lời tốt đẹp của bạn. giờ thì mình sẽ ngủ một giấc thật dài ... thật dài ... Sau giấc ngủ cuộc đời này sẽ khác”. (...)

Audio book: Nghìn trùng xa cách - P.14






  Đứng lặng khá lâu trước căn phòng 610 rồi Hải Triều cũng đưa tay lên gõ cửa. “Phải đối mặt thôi. Muốn gia đình vui vẻ yên ổn, muốn cha mẹ không phải ưu phiền lo lắng cho mình chỉ còn cách gặp bà ấy và nói thẳng những gì mình suy nghĩ để bà ấy đừng mong đợi gì nữa”. Hải Triều gõ cửa một tiếng rồi gõ thêm hai tiếng nữa. Cánh cửa phòng vụt mở ngay sau đó. Trước mắt nàng một phụ nữ vận một bộ đồ xanh màu biển, tay đeo găng, mặt che kín bởi khẩu trang. Không cần hỏi, Hải Triều cũng biết chị là người dọn dẹp vệ sinh của bệnh viện. Cũng không đợi Hải Triều lên tiếng, người phụ nữ nói ngay: − Bà ấy đi xuống vườn hoa đón nắng rồi. Cô xuống dưới sẽ gặp. − Cám ơn. Hải Triều quay người đi lại thang máy xuống tầng trệt rồi ra vườn hoa của bệnh viện.
Tác giả: Bích Quỳnh – Người đọc: Kún, TiTi – Kỹ thuật: Đức Thụy, Kún
ảnh minh họa
Buổi sáng, vườn hoa khá đông người. Điều trớ trêu là Hải Triều không biết mặt bà Tố Như, làm sao mà tìm đây? Tìm theo cảm tính vậy. Hải Triều lướt đi chầm chậm, mắt vẫn không ngừng quan sát. Chỗ nào Hải Triều cũng đứng lại xoay người tìm quanh quất. Chợt đập vào mắt nàng, dưới bóng cây kiểu rũ, một người đàn bà ngồi trên băng đá,hai mắt nhắm nghiền như đang tham thiền nhập định. Có thể là bà ấy chăng? Một cái gì đó vô hình bỗng hút lấy Hải Triều. Nàng chầm chậm tiến lại phía người đàn bà nhìn kỹ hơn. Gương mặt với đôi mắt nhắm nghiền trông thật an nhiên bình thản. Thân thể gầy gò mong manh yếu đuối nhưng vẫn toát lên một vẻ cực kỳ sang trọng và quý phái. Hải Triều nén cả thở, tiến thêm chút nữa và khựng lại ngay khi người phụ nữ bỗng mở bừng đôi mắt. Mối dây liên hệ thiêng liêng vô hình giữa mẹ và con đã dẫn dắt Hải Triều tới trước mặt bà Tố Như một cách tự nhiên như lá rụng về cội. Chừng như không dám tin vào hình ảnh đang hiện ra trước mắt mình, bà Tố Như nhắm nghiền mắt, rồi lại mở mắt ra một lần nữa. Là con. Chính là con. Là thật. Hoàn toàn là thật, không phải tôi đang trong một giấc mơ. Bà Tố Như kinh ngạc, xúc động cực độ đến nỗi cứ trơ người ra toàn thân như biến thành đá. Nhưng chỉ một thoáng thôi, bà bừng tỉnh lần hồi chỏi tay đứng lên khỏi ghế đá, bước tới vài bước giữ một khoảng cách nhỏ với Hải Triều, tuyệt nhiên không thốt được lời nào. Không cần hỏi, chỉ cần nhìn ánh mắt và cử chỉ cũng có thể hiểu được tất cả. Hải Triều nhìn gương mặt phúc hậu hơi xanh xao của bà Tố Như một lúc rồi cất tiếng: − Chào bà! (...)